BONG BÓNG ĐỎ TRONG GIÓ!!!

Nụ cười của anh…mãi mãi là giấc mơ của cuộc đời em…

trộm thời gian chương 3

on 05.08.2014

TRỘM THỜI GIAN – CHƯƠNG 3

ibukisatsuki,20101228200421735

BA

 

Tô Từ về đến phòng, thì nhìn thấy trên giường bằng gỗ lim, có một người đang nằm quay mặt vào trong, ngủ ngon lành.

Nàng cũng không thèm gọi hắn dậy, cũng không có sức để so đo với hắn “ vì sao lại ngủ ở đây” và những vấn đề linh tinh khác. Chỉ rót cho mình một cốc trà, chầm chậm uống như dang suy nghĩ điều gì đó.

Người nọ trên giường khẽ lật người, nói mơ hồ: “ Mấy giờ rồi!”

Tô Từ không thèm để ý tới.

“Rót ly nước đến đây!” Người nọ bướng bỉnh không tha, chậm rãi duỗi lưng, mái tóc đen lộn xộn lại không hề nhếch nhác mà lại có tác phong vương giả.

Tô Từ bước thong thả đứng trước cửa sổ, ngẩn người nhìn mưa rơi ngoài cửa, không nói một lời nào.

Bùi Chiêu khoác áo, tự bước đến rót trà cho chính mình, ngượng ngùng hỏi: “ Bắt được người rồi sao?”

“Thu nương đã thú nhận nàng ta và Lương Thụy có tư tình. Mùng mười tháng ba đã lén về Trì Châu để gặp Thu nương, không ngờ lại bị Lương lão thượng thu phát hiện, hai cha con xảy ra tranh chấp!”

“Hở? Nói như vậy, là Lương Thụy giết cha hắn à?” Bùi Chiêu nhíu mày, cảm thấy rất có hứng thú.

“Còn đang chờ tìm được vật chứng!” Tô Từ không thèm nhìn đến hắn.

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa có người nói: “Tô Bộ đầu, Hoàng Bộ đầu đã tìm thấy đôi giày của Lương đại nhân!”

Không chờ Tô Từ nháy mắt, Bùi Chiêu tự giác trốn vào sau tấm bình phong, một bộ khoái đưa vật chứng vào, là một đôi giày đen đã cũ, dưới đế giày còn dính mấy mảnh lá hoàng khuyên.

Tô Từ nhìn đôi giày, suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc mới nhẹ nhàng than thở: “ Ngươi ra ngoài trước đi, ta cần suy nghĩ một chút!”

Bùi Chiêu lắc mình ra ngoài, trong đôi mắt phượng dài hiện lên nét cười: “ Sư muội, càng ngày muội càng phá án tinh tế nha”

“Huynh biết Ngươi biết ta hôm nay ở Lương phủ gặp được người nào?” Tô Từ đột nhiên nói, hơi bi thương.

Bùi Chiêu bởi vì thấy nàng vẻ mặt khác thường, tròng mắt đen lóe lên, suy nghĩ một chút, mới nói: “Lương Chấn nhi nữ năm đó từng gả tiểu Trương Tướng quân.”

” Là Tiểu Trương tướng quân…” Tô Từ cúi đầu, suy nghĩ: “ Nếu không có ngài ấy, Hà Sơn đã không thể giữ nổi. Chúng ta lại có thể như vậy sống an nhàn qua ngày sao?”

Mười ba năm trước, bởi vì tiên đế băng hà, Tân Đế lên ngôi, Hung Nô lại xâm phạm lãnh thổ, trong ngoài tình thế hết sức căng thẳng. Lúc đó Trương Thiếu Hoa tướng quân chỉ huy tám ngàn binh lính cứu viện, lại cố thủ ở Hà Sơn quan không mấy vững chắc. Tướng sĩ giữ thành gần mười tháng. Thì giặc đánh từ bắc xuống nam, gặp binh quân của Trương tướng quân chiến đấu anh dũng.

Cuối cùng, Trương gia quân gồm tướng soái, quân binh, tất cả đều tử trận. Thiều Vu của Hung Nô dẫn binh về Bắc, trước khi đi, hắn thở dài: “ Đấu với mười vạn quân đang vây thành, Trương tướng quân quả là một anh hùng!”

Dĩ nhiên, hắn vẫn mang đi một thứ, duy nhất nhưng quan trọng nhất: thủ cấp Trương Thiếu Hoa. Tận mấy tháng sau, triều đình mới phái người đi đàm phán với Hung Nô, lấy ngàn lượng vàng chuộc đầu Trương Tướng quân về, thống nhất thân thể, mai táng ở kinh thành.

Cho đến ngày nay, trên triều đình, dưới dân gian nhắc tới Trương Thiếu Hoa Trương tướng quân, không người nào không xúc động thương tiếc.

Bùi Chiêu trầm mặc một hồi, ánh mắt lại trở lại mang theo tia hài hước: “Thế nào Tô Bộ đầu, sao hôm nay cũng trở lên lo cho dân cho nước thế hử?”

Tô Từ liếc hắn một cái, mắt lại rơi xuống đôi giày kia, đôi mắt trong trẻo càng lúc càng nặng nề.

“Đây là muội vẽ?” Bùi Chiêu cầm lên tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, lắc đầu ca thán: “ Sư phụ nói muội chẳng sai, vẽ cái gì mà ta chẳgn hiểu?”

“Muội chỉ đang vẽ lại cách bài tró bên trong phòng của Lương Chấn thôi!” Tô Từ cau mày: “ Vẽ không đúng à?”

Bùi Chiêu chống cằm, đầu ngón tay tùy ý chỉ chỉ vào một chỗ bên trong bức tranh: “Ừ, con chim này gọi là Quan Vũ Họa Mi, lúc mới sinh ra, toàn thân màu nâu, cánh màu vàng kim. Đến khi già đi, thì trên rea1n xuất hiện một nhúm lông màu trắng. Nếu chim sống càng lâu, tiếng hót càng bén ngót, rất chói tai, giống như chim ……hơn nữa tính tình càng lúc càng khó chịu, nóng nảy, nên nếu nuôi con chim này, thì không thể treo ở cửa sổ, bởi sẽ khiến cho giấc ngủ không được thẳng giấc”

Tô Từ một tay nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương, nàng nhớ lại hôm đó Lương Thụy nói, đột nhiên cảm thấy có chút không ổn: “Đây là Quan Vũ Họa Mi, vài hôm trước có một môn sinh đưa tặng….”

“Chim này, là mấy hôm trước một học trò tâm đắc gửi đến…!”

Nàng lẩm bẩm nói: “Không đúng, nếu chim đem đi tặng, thì phải là một con chim còn nhỏ…?”

Nàng ngơ ngác ngồi, chợt nghe bên ngoài có người gõ cửa: “Tô Bộ đầu, Lương Thụy đã mang đến, đang chuẩn bị thẩm án!”

“Ta đến ngay!” Tô Từ tay mắt lanh lẹ cầm trường kiếm, hình như quên trong phòng đang còn một người ngồi bên bàn, đóng sập cửa đi mất.

Trong nhà chỉ còn dư Bùi Chiêu, hắn vẫn ngồi nhàn nhã, thảnh thơi như cũ, chỉ nhẹ giọng nói “ Vào đi!”

Ngoài cửa sổ một bóng đen cao gầy cúi người thi lễ rồi đứng thẳng, im lặng không nói.

“Nha đầu này ngốc quá! Cái đầu không nghĩ được gì cả!”Bùi Chiêu sờ sờ cằm, phẩy tay áo đứng dậy: “ Phi Diên, chúng ta đi Lương phủ ngó một chút!”

Trước khi đi, Bùi Chiêu cầm cốc trà nàng vừa uống, uống hết cốc trà rồi nhanh nhảu phun ra, cau mày: “ Trà gì mà dở tệ thế này?”

“Nơi này phủ nha đơn sơ, đương nhiên không thể so với trà trong phủ chúng ta!” Phi Diên mặt lạnh tanh không thay đổi sắc mặt trả lời. “ Là chính ngài la hét đòi đi tìm Tô bộ đầu, đến nỗi đã hứa đi săn với bệ hạ ở Sơn Tây cũng bị hủy”

Bùi Chiêu trong lúc nhất thời cứng họng, hừ một tiếng, không thể làm gì khác hơn là nhếch nhác nói: “Nhiều chuyện quá!”


One response to “trộm thời gian chương 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: