BONG BÓNG ĐỎ TRONG GIÓ!!!

Nụ cười của anh…mãi mãi là giấc mơ của cuộc đời em…

TRỘM THỜI GIAN 2

on 05.08.2014

TRỘM THỜI GIAN – CHƯƠNG 2

cropped-118536122801600f25o.jpg

 

Tô Từ lấy tờ giấy từ tay hắn, giọng nói tuy giống như bình thường, nhưng nét mặt lại có vẻ không vui: “ Sư huynh, sao huynh đến đây?!”

“Trong lúc rãnh rỗi không có việc gì làm, nghe người ta nói thần bộ sư muội đang ở đây, nên ta chạy đến đây nhìn một chút ấy mà!”Bùi Chiêu ngồi bên bàn, phủi phủi ống tay áo, mắt phượng cong lên, trên khóe môi hiện lên nụ cười lười biếng.

Lúc năm tuổi cha mẹ Tô Từ đều mất, được Phù Sinh lão nhân nhận nuôi, từ đó nàng trở thành tiểu muội của Bùi Chiêu trong mười hai năm. Tuy là đồng môn, nhưng hai người lại như trời và đất, mỗi người một tính, hứng thú cũng khác nhau. Nhận ra được điều ấy Phù Sinh lão nhân ngay lập tức chọn cho mỗi người một đường tu luyện khác nhau.  Nàng tính tình kiên nhẫn, cực kỳ chịu khó, con người lại lạnh nhạt, nên lão nhân chọn cho nàng một chữ “ Phá”, dạy nàng rằng vạn vật trên thế gian muôn màu muôn vẻ, đục trong lẫn lộn, Lão nhân cũng dạy, nếu như có thể sử dụng nhuần nhuyễn chữ này, thì sẽ cứu được bao nhiêu người dân vô tội, rạch ròi thị phi.

Bùi Chiêu lớn hơn Tô Từ ba tuổi, sinh ra trong gia đình giàu có. Từ nhỏ cơ thể yếu ớt, người lớn trong nhà lại quen biết với Phù Sinh lão nhân, hắn liền được đưa vào trong núi. Hắn tính tình không câu nệ, chấp nhất, lại hời hợt, thế nên Phù Sinh lão nhân dạy hắn một chữ “ Huyễn”.

Có một lần, Bùi Chiêu giở thói định trêu chọc tiểu sư muội nhà hắn, lén lút biến ra một dòng nước chảy xiết trước mặt Tô Từ, lúc ấy Tô Từ chỉ mới chín tuổi. Giữa tháng chạp, trời đông giá rét, nàng nhìn dòng sông dưới chân, rồi lạnh lùng bước qua. Bùi Chiêu cảm thấy thế,trong lòng không còn thú vị gì nữa, ngượng ngùng hỏi: “ Này.. muội không sợ à?”

Tô Từ lúc ấy còn nhỏ, dáng người như hoa như ngọc, nhưng nói chuyện thì cứ như một bà cụ non: “ Vạn vật thế gian, vận hành theo quy luật. Trong sảnh tự nhiên có một dòng suối vắt ngang, không hợp lý chút nào, sư huynh dọa muội sao?”

Phù Sinh lão nhân lúc ấy cười đến híp cả mắt, từ phía sau đi ra, vuốt đầu Tô Từ khen không ngớt: “ Con nít ngoan!” rồi lại nói tiếp: “  Phá đạo” và “ Huyễn đạo”  giống như mâu và thuẫn,  ngườidùng ” Phá” càng bình tĩnh, thì sẽ không bao giờ khiến mình chìm trong mê thuật, ngược lại, ảo ảnh nếu tinh thông, không một kẽ hở nào, cũng có thể mỵ hoặc chúng sinh. A Chiêu! Con thua cả sư muội rồi!”

Sau đó, mỗi người một cách học khác nhau, một hứng thú khác nhau. Tô Từ càng học càng chăm, theo lẽ thường càng lúc càng ít gặp mặt sư huynh.

Năm trước, Tô Từ vừa xuất sư, liền phá được một vụ án lớn, Hoàng đế ngự phong “ Thần bộ”, thế nên nàng giả nam, vào làm trong Hình bộ, cứ có vụ án nào khó, là y như rằng nàng bận tối mắt. còn Bùi Chiêu lúc ấy sớm đã rời núi, hành tung xuất quỷ nhập thần, lang thang khắp nơi, nhiều lúc không nhịn được, lại chạy đến trêu đùa nàng mấy lần.

Dưới ánh nến chập chờn, Tô Từ theo quy củ, cúi người hành lễ, mới chịu ngồi xuống, Nàng không hài lòng về sư huynh chút nào, lại không nhịn được, khuyên nhủ: “ Sư huynh, huynh cả ngày chơi bời, đi khắp nơi lêu lổng thế, cả một đời tài năng của huynh xem như bỏ phí, không tiếc sao?”

“Muội so với sư phụ còn càm ràm hơn?” Bùi Chiêu cau mày, dưới ánh sáng nhợt nhạt, hắn thấy dưới thái dương nàng có một vết sẹo mờ, người khác nhìn qua, gần như không thể phát hiện, nhưng hắn sao lại không thấy: “ Cái đó là sao?”

“À, cách đây vài hôm, trong lúc không cẩn thận bị đánh trúng, nhưng không sao!” Tô Từ hời hợt nói.

” Thêm nửa tấc nữa là huyệt Thái Dương!” Bùi Chiêu nhếch môi: “ Bắt trộm thì cứ bắt, nhưng sao cứ phải liều mạng làm gì?”

Tô Từ cười cười, đổi đề tài: “ Sư huynh đến là vì vết sẹo này à?”

Bùi Chiêu cúi đầu uống một hớp trà, thần thái bình tĩnh lại, trên khuôn mặt tuấn lãng của hắn cuối cùng cũng nhạt đi sự tức giận: “ Vụ án không có manh mối gì ư? Ta đi đến đây, đâu cũng bàn luận cả!”

“Sư huynh từ khi nào lại quan tâm đến án mạng của quan viên triều đình thế?” Tô Từ ngạc nhiên, cuối cùng mới nói: “ Có chút manh mối, ngày mai ta tìm Lương Thụy nói qua một chút!”

“Lương Thụy? Lễ Bộ Thị Lang?” Bùi Chiêu xoay chén sứ trong tay một vòng: “Người này trong triều có rất nhiều tay chân!”

“Sư huynh đúng là người chân bước hoàng cung, chân bước giang hồ!” Tô Từ lạnh nhạt.

Bùi Chiêu sao không nghe ra được trong lời nói có sự châm chọc chứ: “ Muội còn chưa nói hết, Lương Thụy có liên quan gì đến chuyện này?”

Khuôn mặt Tô Từ nửa sáng nửa tối, giọng nói thì cực kỳ bình tĩnh: “ Tạm thời không nói được, nhưng có thể khẳng định, hắn nói dối!”

Bùi Chiêu nghe thấy, cả người trỗi dậy tính hiếu kỳ, hỏi càng lấn tới: ” Sao cơ???”

Nàng lại không trả lời: “Ngày mai thì biết thôi mà.”

Hôm sau, Tô Từ cùng Hoàng Vĩ lại đi đến Lương phủ.

Lương Thụy nghe tin, vội chạy đến thư phòng, dưới mắt toàn quầng thâm xanh, sắc mặt tiều tụy: “ Hai vị có manh mối gì ư?”

“ Có hai vấn đề muốn hỏi Lương đại nhân một chút!”Tô Từ điềm đạm: “ Lúc Lương đại nhân nghe được tin dữ thì chạy về đến đây như thế nào?”

“ Ngày hôm trước là về đến nhà là ngày mười hai tháng ba” Lương Thụy lại thở dài: “Chỉ là thúc ngựa nhanh thế, nhưng lại không kịp nhìn phụ thân lần cuối!”

“Lệnh tôn chết vào rạng sáng mùng mười tháng ba, Lương đại nhân ngày đó cũng chạy về? Sao? Sao lại không nhìn thấy được lệnh tôn lần cuối chứ?” Tô Từ chắp tay sau lưng, bình tĩnh hỏi.

Lương Thụy ngẩng đầu lên, khiếp đảm nhìn Tô Từ: “ Ngươi…ngươi nói năng hàm hồ!”

Tô Từ bước về phía trước một bước, gằn từng chữ: “ Mùng mười tháng ba, ngài lén trở về Lương phủ, ngay đêm đó, ngài vào phòng của phụ thân, hai người có tranh chấp, ta nói, có đúng không?”

“Ngậm máu phun người!” Lương Thụy tức giận đến nỗi hai tay phát run: “ Ngày mười hai tháng ba, ta mới vội về đến nhà, cả nhà đều có thể làm chứng!”

“Lương đại nhân cần chứng cứ sao?” Tô Từ chợt vươn tay, cầm lôi Lương Thụy, trầm giọng nói: “Ngài cần không, ta sẽ nói cho ngày nghe!”

Nàng tuy nhỏ gầy, nhưng lực ở tay lại cực kỳ lớn, kéo Lương Thụy đi, mà hắn lại không có chút lực để phản kháng, lảo đảo đi đằng sau.

Đi đến chuồng ngựa, Lương Thụy mới giật khỏi nàng, thở ra: “ Ngươi…ngươi muốn làm gì?”

“Ngựa này ngài đi từ kinh thành về?”

“Không sai!”

“Từ vó ngựa trở lên, cả đuôi ngựa cũng có màu vàng đậm?” Tô Từ chỉ thẳng vào con tuấn mã: “ Hôm qua, nó được tắm mấy lần, nhưng màu sắc này vẫn không rửa trôi được!”

“Chuyện này. . . . . . Thì sao?”

“Có một loại thảo dược chỉ sống được ở Phía nam Trì Châu, người dân thường cắt phơi khô tên là Hoàng Khuyên. Hàng năm, khoảng đầu tháng ba, hai bên đường, trước mỗi nhà nông đều phơi loại thuốc này, nếu ngựa chạy ngang thì trên đùi ngựa sẽ dính màu đặc trưng của thuốc, tận mấy tháng sau cũng không mờ. Có lẽ lúc ấy ngài dừng ngựa buộc ở ven đường, ngựa ăn Hoàng khuyên(*), nên dính màu thuốc lên người, về phần phân và nước tiểu ngựa, màu vàng càng đậm màu. Tô Từ chỉ thẳng vào chuồng ngựa, quả nhiên, trong chuồng, phân và nước tiểu ngựa có màu khác bình thường. Nàng lúc này mới nói tiếp: “ Lại nói, Từ Kinh Thành đến Trì Châu, từ chiều ngày mười tháng ba đến nay trời có mưa, nhà nông đều đem hết thuốc vào nhà đề phòng ướt thuốc. Nếu trưa mùng mười tháng ba ngài đã ở Trì Châu, thì làm sao ngựa lại dính màu đặc trưng của minh huân hoàng?”

( *: ngay chỗ này, tên thuốc tra không ra từ này, mà trên google trans thì dịch tên vị thuốc là minh huân hoàng, mà tra google thì không thấy tên thuốc này, nên mình cũng không biết tên vị thuốc gì,nhưng nhờ 1 chị nói tên thuốc là Hoàng Khuyên nên mình để tên thuốc là Hoàng Khuyên luôn nhé!)

Lương Thụy trợn mắt hốc mồm, qua hồi lâu, mới lắp bắp chống chế: ” Ta…ta có về trước thời gian đó, nhưng làm sao ngươi dám chắc  đêm mùng mười tháng ba ta ở cùng phụ thân?”

Đôi mắt Tô Từ vẫn sáng như gương nước, không hề vội vã: “ Lương đại nhân theo ta đến phòng lệnh tôn!”

“Lương đại nhân ngài không để ý đấy thôi, lúc đó, giày của ngài cũng dính minh huân hoàng, mà công hiệu của vị thuốc này là khiến máu ngừng chảy, đông thành cục. Vì vậy, ngài nhìn xem, trên mặt đất, máu của phụ thân ngài do dính vào hoàng khuyên, thế nên nhanh chóng đông thành cục, so với vết máu thông thường thì thẫm hơn rất nhiều!” Tô Từ chỉ thẳng vào những cục máu đông trên đất: “ Lương đại nhân, ngài còn muốn nói gì không?”

“Cứ cho là trong máu có hoàng gì đó, nhưng sao ngươi lại khẳng định, đấy là do giầy của ta mang vào?”

Tô Từ khẽ cười cười: “Ta đã nhờ Hoàng bộ đầu tìm đôi giày hôm đó ngài mang, đến lúc đó, nhìn là đoán ra ngay!”

Lương Thụy sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, ngây người lui dần về phía sau. Cả phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng lịch tịch của mưa rơi trên lá sen trong hồ, cứ như ai đó đang đánh một bản nhạc buồn.

Hoàng Vĩ chưa trở lại, phía Lâm Phong các đã nghe thấy tiếng ồn ào, còn loáng thoáng nghe được cả tiếng mắng chửi ” tiện tỳ”, có cả tiếng khóc lóc van xin của phụ nữ. Tô Từ hiếu kỳ, thò người  ra nhìn thì thấy thiếp thất Thu nương của Lương Chấn đang quỳ trên đất, cả người đều là vết bùn đất dơ bẩn, cách đó không xa là một  nữ tử khác đang đứng, giọng điệu căm ghét nói: ” Tiện tỳ, ngươi quyến rũ tướng công nhà ta, còn tìm cách dụ dỗ con trai ta…!”

Tô Từ nhẹ nhàng ồ lên một tiếng, khiến cho mọi người đều nhìn về phía này, thu nương vừa nhìn thấy nửa mặt nghiêng của Lương Thụy, thì giống như một người điên, đẩy tôi tớ, chạy lên lầu, ôm chân Lương Thụy gào khóc: “Thiếu gia, người phải làm chủ cho Thu nương, phu nhân muốn đem ta bán cho thương nhân buôn người… thiếu gia, cầu xin người nể tình tình cảm ngày xưa…”

Lương Thụy khóe môi khẽ run rẩy, nhấc chân đạp nàng một cái, khiến nàng văng ra xa, miệng chửi mắng: ” Tiện tỳ, câm miệng, ta với ngươi tình cảm cái gì?”

Trong đôi mắt hổ phách nhàn nhạt của Tô Từ đảo một vòng, không nói gì, chỉ mỉm cười khe khẽ.

Lương Thụy đưa tay vịn lấy lan can, chống đỡ cho mình không té xuống, ngay cả đôi môi cũng tái nhợt: ” Ta…ta…!”

Hắn chưa nói xong, thì thấy một người con gái từ hành lang chậm rãi bước đến, dáng vẻ thong dong, điềm tĩnh, cả người mặc đồ trắng, nhìn Tô Từ thi lễ: ” Tô đại nhân!”

Cô gái này dáng người tinh tế, tư thái mảnh khảnh, nhưng khuôn mặt lại già nua tiều tụy, tóc mai còn có hoa râm, khóe mắt có những nếp nhăn nhàn nhạt, nhẹ giọng nói: ” Tiểu nữ Lương Vu khi qua đồi, trong nhà chỉ còn mình huynh trưởng, Tô đại nhân, không biết gia huynh đã phạm phải tội gì?”

“Muội muội, muội mau nói với Tô đại nhân, ta làm sao có thể giết cha được?” Lương Thụy như tìm được ngọn cỏ cứu sinh trong nguy cấp: “ Muội mau nói với Tô đại nhân đi!”

Lương Văn mặc dù không phải là một cô gái xinh đẹp, nhưng dáng vẻ ôn hòa, cả người toát lên sự điềm đạm dịu dàng. Tô Từ nhìn nàng một lúc lâu, chợt hỏi: “ Phu nhân là phu nhân của  Thống soái Trương gia Trương Thiếu Hoa?”

Lương Văn ngẩn người, chậm chạp gật đầu: “Thiếu Hoa là tiên phu của ta!”

Tô Từ lúc này đứng thẳng, vén y quan, trịnh trọng cúi đầu hành lễ: “ Trương tướng quân chống giặc Hung Nô, tử thủ Hà Sơn, lễ này, là tại hạ vì trăm dân bách tính tạ ơn!”

Đôi mắt Lương Văn khẽ chớp, lông mi run rẩy, đến khi ngẩng đầu lê  thì  đôi mắt đã ửng đỏ: “ Vì vong nhân Trương gia, cảm tạ Tô đại nhân!” Đến tận hồi lâu, nàng mới bình tĩnh nhìn Tô Từ: “ Xin hỏi Tô đại nhân, huynh trưởng vì sao…?”

Lời còn chưa nói hết, Lương phu nhân đã nhào lên la hét: “ Buông tay con ta ra!”

“ Lệnh tôn bị hại, trong máu phát hiện có sự bất thường, nghi là có dính hoàng khuyên!” Tô Từ linh hoạt lui về sau nửa bước, thở dài nói: “ Lương đại nhân là người hiện đang bị tình nghi, bản quan đã sai người đi tìm vật chứng quan trọng nhất, bản quan nhất định sẽ truy ra tất cả chân tướng sự việc!”


One response to “TRỘM THỜI GIAN 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: