BONG BÓNG ĐỎ TRONG GIÓ!!!

Nụ cười của anh…mãi mãi là giấc mơ của cuộc đời em…

đại nhân sợ hãi chương 4.2

on 20.06.2011

Muốn bắt nàng? không có cửa đâu!

Mới sáng sớm, Hạng phủ bao phủ một không khí trầm trọng khẩn trương, nghe nói đêm qua có người đột nhập vào phủ, lúc này quan sai đều bắt đầu đi các phòng hỏi thăm, sẵn có thể tìm chút dấu vết ngoại nhân để lại. May mắn biết đâu hắn vẫn còn trốn trong phủ.

Nhưng có chết Hạng Thiếu Hoài cũng không bao giờ ngờ tới, người khiến hắn như hiện tại chính là Quan Minh Nguyêt đang cải trang thành An Thẩm.

Nhưng hiện tại không được tốt lắm, nhiều quan sai như vậy đi điều tra, thể nào cũng có nghi ngò, nàng cũng cảm giác không an toàn, mà Đạo lang cũng đã nói qua ngày nàng phải rời khỏi Hạng phủ. Nàng đi dọc theo hành lang, đến chỗ gấp khúc, nghe hạ nhân đang quét rác thầm thì nói chuyện:

” Nghe lão Triệu bên sài phòng nói, Ôn sư gia muốn điều tra rõ, tại sao thích khách có thể trà trộn vào phủ chúng ta?”

Tên còn lại hỏi:“Tìm được cái gì không?”

” Bọn họ vẫn đang tìm, tám phần là không có.”

Quan Minh Nguyệt đương nhiên hiểu được, thích khách trong miệng họ chính là chỉ nàng.

Nàng không lo lắng, bởi vì hắn đã nói với tổng quản, chỉ cần nàng muốn về nhà, thì đến quản sự lĩnh bạc, rồi giả bộ như muốn về nhà đưa mẫu thân đi đại phu, cho dù là gác cổng Sâm Nghiêm, nàng cũng có thể thoát ra khỏi Hạng phủ, an toàn thoát thân. Trong phủ, rất nhiều quan sai được phân bố khắp nơi nhưng hai bên đường không có ai cản nàng, khiến cho Minh Nguyệt mừng thầm, nghĩ rằng chỉ cần ra khỏi đại môn thì sẽ không còn chuyện gì nữa.

Muốn bắt nàng? Hừ, mặc cho bọn hắn tìm hết cả phủ, thậm chí lục tung cả thành cũng không thể tìm ra Quan Minh Nguyệt nàng.

“An Thẩm, An Thẩm.”

Chưa tới cửa, phía sau có người gọi nàng, xoay người nhìn lại là một hạ nhân trong phủ.

“May mắn tới kịp, nhanh đi cùng ta.” Hạ nhân nắm tay nàng lôi nàng trở về .

” A..khoan nha. ngươi đưa ta đi đâu?”

“Tổng quản tìm ngươi.”

Không tìm lúc nào, lại nhằm lúc nàng đang bỏ trốn thì lại tìm, đáng giận mà!

Nàng mặc dù không muốn, nhưng không có biện pháp, dù sao hiện giờ thân phận của nàng vẫn là An Thẩm.

Hạ nhân lôi  nàng đến nhắm thẳng hậu viện, qua mấy chỗ gấp  khúc, lại qua cổng vòm, qua khỏi hoa viên, cuối cùng mới tối nội viện.

Tổng quản thấy nàng đến, bước lên phía trước.“An thẩm, mau đi cùng ta!.”

“Tổng quản tìm ta có việc gấp gì sao?” Lưu tổng quản thần sắc ngưng trọng, nhìn nàng thấp giọng nói:“Tối hôm qua có thích khách, ngươi cũng nghe nói rồi chứ?.” Nàng gật gật đầu, ra vẻ quan tâm hỏi:“Đại nhân không có việc gì chứ?”

“Trên thực tế, đại nhân bị người hạ độc.”

Nàng tỏ vẻ kinh ngạc, giống như không thể tin vào chuyện đó: “Trời ơi ..”

“Chuyện này không thể lộ ra ngoài, cũng đừng nói ra, hiểu không?” Tổng quản thận trọng cảnh cáo nàng.

“Dạ, tổng quản.” Nàng mặt ngoài nơm nớp lo sợ gật đầu, trong lòng lại cười trộm

“Đại nhân muốn tắm rửa thay quần áo, ngươi mau vàophục vụ đại nhân.” Nàng sửng sốt, trừng lớn mắt, chỉ vào chính mình.

“Ta?”

“Bình thường đều là ngươi phục vụ đại nhân, bây giờ không tìm ngươi thì tìm ai?”

 Nàng trong lòng biết không ổn, vội hỏi:“Nhưng là ta phải trở về chiếu cố nương ta, đã xin ý kiến của tổng quản rồi!”

” Mẫu thân ngươi, ta sẽ tìm người khác chiếu cố, ngươi bây giờ nên đi hầu hạ đại nhân đi!”

“Không thể tìm người khác sao?”

“An Thẩm, ngươi cũng biết, đại nhân trừ ngươi ra, không thói quen để cho người khác hầu hạ, nhiều như vậy năm qua đều là như thế, đại nhân chỉ tín nhiệm ngươi, mau vào đi!.”

Kêu nàng hầu hạ Hạng Thiếu Hoài tắm rửa? Không thể nào?!

Vốn dĩ kế hoạch đến đây là kết thúc, lại bị nắm đầu quay về, nàng cảm thấy từ bây giờ sự tình không tốt chút nào.

Nam nhân lỏa thân nàng chưa bao giờ thấy, tuy rằng Từ Quý nương có cho nàng xem mấy thứ đó, như bây giờ tận mắt thấy nha, khiến nàng có chút khẩn trương.

Nàng trong đầu cố gắng kiếm ra một biện pháp thích hợp, chưa nghĩ ra đã bịt tổng quản tống vào phòng Hạng Thiếu Hoài.

“Là An Thẩm sao?”

Nàng cả người cứng đờ đứng trong phòng khách, nghiêng người nhìn vào phòng trong, nhịn không được hở dài một tiếng. Được rồi! binh đến tướng chặn, thủy đến thì thổ dấu….phải tiếp tục làm An Thẩm, nếu không nàng không còn đường lui.

“Đúng vậy, đại nhân.” Nàng đi vào trong phòng,  thấy Hạng Thiếu Hoài đang nằm trên giường. Hạng Thiếu Hoài vừa thấy nàng đến, liền mệnh lệnh nói:“Ngươi tới vừa lúc, mau giúp ta cởi áo, ta muốn tắm rửa!”

” Dạ!”

Cái này có được tính là làm bậy không đây ta? Trốn bất thành, ngược lại biến thành vú già bình thường chăm hắn.

Mà chuyện hầu hạ, nàng chưa bao giờ làm qua, trước giờ toàn là Tụ Nhi giúp nàng, nhưng cũng nhớ chút ít, dù sao chỉ cần làm như Tụ Nhi hay làm thì chắc không có chuyện gì.

Bất đắc dĩ, nàng đành phải kiên trì, vươn tay, ngây ngốc thoát y cho hắn.

Tối qua, dù ban đêm nhưng có ánh trăng chiếu vào, nàng vẫn có thể mơ hồ cảm  thấy hắn rất có dáng người, hôm nay càng chứng minh lời nàng nói là sự thật.

Nhìn nửa người trên trần trụi của hắn,tự dưng trong lòng nàng cảm thấy có chút không tự nhiên.

Nàng mặc dù sống trong thanh lâu, nhưng lại là bán nghệ không bán thân, nhìn ngực hắn rắn chắc, trong đầu nhịn không được nhớ tới những bức tranh nam nữ Quý Nương cho nàng xem. Nàng có chút ngượng ngùng, nhưng cuối cùng lòng hiếu kì còn to hơn sự ngượng ngùng! ^^

Nàng vốn không giống những nữ tử bình thường, trời sinh tính đã lớn mật lại sảng khoái, dù sao hiện tại nàng là An Thẩm, không liếc không xem thật phí, thuận đường chứng minh xem tim có đập nhanh, mặt có đỏ hay không? Nàng cũng muốn xem ” nơi đó” của hắn có giống như trên mấy bức hình nàng xem không?

Nàng nghe mấy người hầu nói qua, An Thẩm theo Hạng Thiếu Hoài từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ. Hạng Thiếu Hoài lại không giống những nam nhân khác, không tìm nha hoàn trẻ đẹp mà chỉ cần An Thẩm giúp hắn. Hắn là một nam tử hán đại trượng phu mà không có hứng với nữ nhân sao? ngay cả một thị thiếp cũng không có?

Nhớ tới đêm qua, lúc nàng nắm trên ngực hắn, chỉ thấy hắn quắc mắt nhìn trừng trừng trừng vào mắt nàng, phảng phất hận không thể đem nàng chém bảy tám nhát.

Ở thanh lâu, nàng đã gặp rất nhiều nam nhân vừa thấy nàng đã thất điên bát đảo, có người còn nhìn nàng với ánh mắt đầy tà niệm, nay thấy hắn nhìn nàng hoàn toàn khác với những kẻ kia, làm cho nàng đối với hắn có vài phần kính trọng.

Đạo lang cũng là ngoại lệ, hắn đối với sắc đẹp của nàng không hề động tâm, nhưng Đạo lang là thổ phỉ, mà thổ phỉ thì thường xuyên gặp nữ sắc, nên chẳng có gì lạ. Nhưng nam nhân trước mắt này, không đến thanh lâu, không có thị thiếp, cũng không cưới vợ, khiến cho nàng hoài nghi, chẳng lẽ hắn có “chỗ ” có vấn đề?  nên mới sống bao nhiêu năm nay mà không loạn?

Đối với nàng, hảo tâm dành cho hắn rất lớn.

Tuy nói nàng chưa từng hầu hạ một nam nhân nào, nhưng Quý Nương đã nói với nàng, một ngày nào đó nàng sẽ lập gia thất, cho nên kiên trì bắt nàng phải bản vệ bản thân cho thật tốt. Bất quá mặc kệ người ta có nói như thế nào, nàng cũng không quan tâm. Hiện tại nam nhân này đang trong tình trạng khỏa thân, chi bằng bây giờ nàng nâng cao kiến thức một chút, sau này khỏi phải lo lắng.

Nàng kéo bố khăn, chà lau thân mình cho hắn.

Hắn tuy là người thuộc giới văn nhân, nhưng màu da lại không trắng như vậy, ngược lại còn ngăm đen.Ngực hắn còn rất rắn chắc, nàng dùng khăn lau cho hắn, dù cách một lớp khăn vẫn có thể cảm nhận rõ khuôn ngực rộng lớn của hắn.

Quần áo không phải là quan phục nghiêm túc, không có mũ sa khiến cho ngũ quan lạnh lùng của Hạng Thiếu Hoài mềm mại hơn, đầu tóc tung xõa trên vai, làm cho hắn càng tuấn dật nhã nhặn, đồng thời cũng tăng thêm mị lực chết người…

Y! nàng đang nghĩ cái gì vậy?…

Trong phòng tại sao lại buồn như thế nhỉ? Nàng cảm thấy hình như trời càng lúc càng nóng thì phải.

Lơ đãng ngước mắt lên, phát hiện một đôi mắt thăm thẳm tinh nhuệ, đột nhiên ngực nàng gần như nhảy dựng. Đôi mắt đó, hình như nhìn nàng rất lâu khiến nàng mất tự nhiên, dời tầm mắt sang hướng khác, cảm giác như mình là người có lỗi? Mà vì sao nàng cảm thấy ánh mắt hắn nhìn nàng ngày hôm qua với hôm nay không giống nhau?

Ông trời ơi, không phải hắn nhìn ra điều gì rồi chứ?

“An Thẩm.”

“Dạ, đại nhân.”

” Con trai ngươi gần đây khỏe không?”

Nàng cười, dùng một thứ tiếng khàn khàn của An Thẩm trả lời: “Vẫn thế, tạ ơn đại nhân quan tâm!”

Trong đáy mắt Hạng Thiếu Hoài hiện lên một chút quỷ quang, trên mặt ý cười càng sâu.

“Vất vả cho ngươi , bản quan tứ chi không tiện, chỉ có thể kiến cho ngươi vất vả!”

“Đại nhân nói quá lời, có thể hầu hạ đại nhân, là vinh hạnh của ta.” Hừ, may nhờ vận khí của nhà ngươi tốt,  chứ kẻ khác muốn Quan Minh Nguyệt ta hầu hạ, chờ kiếp sau đi!

Nhưng nàng không chú ý tới, do cái ngốc khi hầu hạ người khác của nàng nên không hề phát hiện ra trong mắt Hạng Thiếu Hoài hiện lên nột tia thâm trâm khó đoán.

Giúp hắn lau toàn thân, rửa mặt, tẩy chân, chải đầu trát kế, mặc vào trường bào, đỡ hắn dựa vào đầu giường, quả thật khiến cho nàng mất đi không ít “công lực”


5 responses to “đại nhân sợ hãi chương 4.2

  1. candy nói:

    anh ay da bit roi, sap den doan hay roi day, khong biet anh dinh xu ly chi the nao day. Ma nang oi truyen nay voi tieu dien quan su thi tr nao la phan 1 vay

    • hoangnhien nói:

      hehe mình nghĩ hình như truyện về anh chàng quân sư có trước thì phải, tại vì ở chương 1 anh Hoài có nói anh Nhận đã lấy vợ.!!!
      còn anh định xử lí bạn Nguyệt thì mí pữa nữa là bit liền à…hè hè hè * nham nhở*

  2. linh tinh lung tung nói:

    thanks ss nha😀

  3. sieuluoi91 nói:

    thanks ss

  4. xumuoi304 nói:

    sao mắt ca í lại cóa quỷ quang chứ????????
    thank nàng nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: