BONG BÓNG ĐỎ TRONG GIÓ!!!

Nụ cười của anh…mãi mãi là giấc mơ của cuộc đời em…

ĐOẢN VĂN NGẮN


8d0e090e4e1b88aeaa6457a21

Ta dựa hoàn toàn vào người Tiểu Lục! cảm giác như người không còn sức lực. Cũng có thể cảm nhận được chàng ôm lấy thắt lưng đỡ ta đứng thẳng.

Đối diện, khuôn mặt lạnh lùng, sắc mặt không được tốt. Hắn mặc bộ đồ đen nhìn kỹ có thể thấy được từng đường thêu hoa văn màu đen chìm tinh tế trên thân áo.

“ Gia! Chúng thần đi đây! Bảo trọng!”

Ta quay lưng, không quay đầu, cũng không một chút cảm xúc muốn quay lại.

“ Nàng có hối hận không?” Tiểu Lục sau khi đỡ ta lên xe, chêm cho ta một chiếc gối mềm sau lưng, thở dài nhìn ta.

“ Không lẽ thiếp phải nói mẫu thân đặt tên cho chàng là đúng? Có người nào lại muốn chứng minh mình tên Tiểu Lục không hả?” ta bật cười nhìn chàng.

“ Thục Chi! Nàng lấy một người không có tiền nhiều, chưa chắc cuộc sống sau này chúng ta sẽ dư dả, là một kẻ thô kệch như ta, nàng hối hận ta cũng không oán trách!”

“Trương Thanh Lục! Nếu như chàng còn nói nữa, ta sẽ…!”

“ Đừng…!” khuôn mặt hắn càng tái mét, khẽ nắm lấy bàn tay ta “ Ta…thật không muốn đội chồng ba cái nón xanh trên người đâu!”

Ta bật cười, phu quân ta đây, ngố quá đi mà…

Ta có hối hận không?

Nếu ở lại, ta không chấp nhận được cảnh sẽ cùng hắn chia sẻ tình cảm với bao nhiêu người con gái khác. Hơn nữa ta chỉ mong một cuộc sống bình thường, mà hắn, đứng trên cao sẽ không thể cho ta một cuộc sống đơn giản nhưng khó khăn ấy được!

Với một người cao ngạo như ta, chấp nhận hắn, đồng nghĩa với việc ta phải bỏ đi tất cả tôn nghiêm của ta..

Còn Tiểu Lục, có thể chàng hơi ngốc, nhưng chàng lại là người có thể cùng ta có một cuộc sống điền viên tầm thường của những người bình thường. Không lụa là, không cao sang, nhưng ta tin, ta sẽ hạnh phúc với chàng!

Mẫu thân đã nói với ta, tìm một người như Tiểu Lục là may mắn cả cuộc đời của ta.

Đúng vậy…đúng không…ta khẽ vuốt ve bụng, con à, chúng ta sắp về nhà rồi…

Bỏ lại tất cả đi, hoàng cung dát vàng, lòng người lạnh lẹvới ta, tìm một người như Tiểu Lục là may mắn cả cuộc đời của ta.

Đúng vậy…đúng không…ta khẽ vuốt ve bụng, con à, chúng ta sắp về nhà rồi…

Bỏ lại tất cả đi, hoàng cung dát vàng, lòng người lạnh lẽo, ân oán tình thù…

Về nhà thôi..

“Phu quân, thiếp mệt, gia đình mình về nhà thôi!”

“ Ừ! Về nhà thôi, nàng thích ăn gì? Về nhà ta sẽ làm cho nàng ăn!”

“ Gà nướng nhé!”

“ Ừ! Nàng thích mấy con?”

“ Hai nhé!” Giờ thiếp phải nuôi thêm một người nên phải cố gắng ăn thật nhiều..

“ Nàng…hai con? Nàng ăn nhiều vậy?” Mặt Tiểu Lục dại ra…

Ta bật cười…chờ khi về đến nhà, sẽ cho chàng biết, chàng lên chức rồi…

Phu quân…

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI ( CHƯƠNG 10)


    10551086_855412584499324_8211809677764462084_n

Part 10

Cho nên, đêm đó Tần Chiêu Dương về nhà.

Cậu đứng ngay cửa sổ, nhìn Tô Hiểu Thần rất lâu, lâu đến mức cả người bị gió thổi lạnh buốt mới quay người rời đi.

Lúc về đến thư phòng, chỉ còn ba Tần. ba Tần đứng trước cửa sổ, tàn thuốc chớp tắt trên đầu ngón tay, Nghe thấy tiếng bước chân, ba Tần im lặng một lát mới hỏi: “ Nghĩ xong rồi sao?”
“ Vâng!” cậu suy nghĩ một lát rồi mới nói: “ Trong lòng con có nhớ mong, cho nên hiện giờ không thể chuyên tâm để đi con đường kia được!” Read the rest of this entry »

Để lại bình luận »

[REVIEW] BÁNH XE ĐỊNH MỆNH


banh-xe-dinh-menh-thichtruyen.vn

BÁNH XE ĐỊNH MỆNH

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Chỉ là vô tình được một bạn nào đó giới thiệu rằng truyện rất hay, thế nên mình cũng thử đọc xem nó hay đến chừng nào.

Quả thật, đọc được vài chương đầu, mình cảm thấy nó hay, nhưng hay theo một nghĩa khác hoàn toàn với chữ ‘ hay” mà mình thường đọc.

Nữ chính trong câu chuyện, Khổng Lập Thanh- Khổng trong Khổng Tử, Lập trong …Thanh trong …. Một cái tên đậm chất đàn ông, đầy chất kiên dũng. Thế nhưng đằng sau cái tên đầy khí phách ấy lại là một cô gái tự xây, tự giam mình trong một vỏ ốc mà cô gọi là “Ổ chuột” của riêng mình cô và Khổng Vạn Tường.

Lập Thanh có rất nhiều thói xấu, đứng không bao giờ đứng thẳng, mặt lúc nào cũng nhìn xuống đất; trong bữa cơm cô ăn rất nhanh, tướng ăn lại cực kỳ xấu, khiến người ta sẽ nghĩ cô là một cô gái không được giáo dục.

Thế nhưng, một cô bé lớn lên bằng đòn roi của cha, được giáo dục trong những trận đánh của người sinh ra mình, trong những bữa cơm gần như là bố thí, thế nên một Lập Thanh có tướng ăn cơm rất xấu xí đó chính là cuộc sống của cô. Liệu một cô bé ăn chậm nhai kỹ, ăn từ tốn thì có thể sống qua những bữa đực bữa cái hay không? Dĩ nhiên không?

Một cô bé bị đánh, chỉ vì mình sinh ra không phải con trai, chỉ vì khuôn mặt khiến cho cha mình ghét bỏ, bị dì ghẻ và con gái của dì hành hạ, hành hạ đến nỗi tự bản thân cô sinh ra cảm giác phòng bị, mà đỉnh cao của sự phòng bị ấy chính là xem như người ta không nhìn thấy mình. Thế nên cô luôn cúi đầu khi đi và cúi đầu khi nói chuyện cùng người khác.

Một cô gái hai mươi bảy tuổi, vừa thất nghiệp vì là con chốt thí trong một cái chết nào đó trong bệnh viện, vừa phải nuôi một đứa con trai mà thực chất đó là em trai mình. Một cậu bé cũng y như cô, cũng sống trong sợ hãi, chìm đắm trong sự tự ti của bản thân.

Bên cạnh cô không có bạn, không có người thân nào ngoài Khổng Vạn Tường, cô và cậu bé sống trong thế giới “Của riêng mình chúng tôi” và “ không chạm người khác càng nhiều càng tốt!”

Cứ ngỡ cuộc sống âm thầm của hai mẹ con nhà họ Khổng sẽ trầm mặc như thế, sẽ trôi qua không nguy hiểm như thế.Cho đến khi, vào một ngày mưa tầm tã…

Sự xuất hiện của Chu Diệp Chương như một tảng đá được quăng thẳng xuống vũng nước vừa lắng cặn. Anh xuất hiện, mọi cảm quan trong cơ thể cô căng cứng, phản ứng bình thường của một người quá mẫn cảm khi phát hiện nguy hiểm. Cô né tránh, tránh xa cái nguy hiểm ấy càng xa càng tốt, nhưng cuộc đời không như cô mong muốn. Cô càng tránh xa, thì anh lại càng bắt cô gần mình.

Một cô gái ôm thùng thuốc đứng trước mặt anh, không hề đổi sắc mặt nhìn anh, chỉ hỏi một câu: “ Bị đâm, không thể đến bệnh viện?” Nhiêu đó thôi cũng khiến cho anh nhận ra, cô gái này khác những người bình thường. Nhìn cách cô nói chuyện cùng con trai, nhìn cô khóa cửa ngoài nhốt con trai trong nhà, dĩ nhiên anh – một người lăn lộn trong thế giới đen tối- biết cô đề phòng và cảnh giác những người như anh như thế nào!

Lần thứ hai anh gặp cô là khi nhìn thấy cô dắt xe đạp, đứng nói chuyện cùng một người đàn ông nào đó.

Lần thứ ba, cô trở thành “tình nhân” của anh- theo như cách nghĩ của cô.

Nhưng với một người đàn ông chưa lấy vợ, thì cô không phải là tình nhân, mà là một danh xưng khác. Nhưng với một cô gái đầy tự ti, đầy cảnh giác như cô không chấp nhận cái danh xưng khác mà lại chọn chữ ‘tình nhân’ để đến với anh.

Anh xuất hiện, thẳng thừng lôi cô và Khổng Vạn Tường ra khỏi cái ổ chuột hạnh phúc của họ, ép cô và cậu bé sống trong một thế giới khác, đầy nắng và gió của nơi anh sống. Dù cái thế giới ấy chỉ là vẻ bên ngoài.

Nhưng không sao? Dù cho có vẻ bề ngoài đi nữa, anh cũng sẽ dùng mọi cách bảo vệ thế giới của ba người họ. Anh bắt đầu xâm nhập thế giới của cô, bắt đầu thay đổi thế giới quan của Khổng Vạn Tường trước bởi vì “ Chúng ta là người lớn, thế giới quan và nhân sinh quan đã được định hình, nhưng trẻ con thì không như vậy. Nếu ngay từ nhỏ, Vạn Tường đã được sống trong một môi trường tốt, được tiếp xúc gần gũi với những người thuộc tầng lớp trên, sau này lớn lên, cậu bé sẽ có được tầm nhìn hơn hẳn người khác, điều này tác động đến tương lai cả đời cậu bé!”

Anh bắt cô phải đứng thẳng, bắt cô phải nhìn thẳng về phía trước,“ Em phải nhớ, khi bước đi mà khom lưng, rất dễ khiến người khác cảm thấy mình hèn kém, như vậy rất dễ bị bọn họ lợi dụng bắt nạt, sau này khi đi đứng phải nhớ thẳng lưng mà bước!”

Dần lôi kéo cô vào cuộc sống của anh, chứ anh không thay đổi bản thân mình để phù hợp với cuộc sống của cô:“ Lập Thanh, những gì hôm nay em tham dự là một phần nhỏ trong cuộc sống của tôi,cho dù em có thể không thích nhưng phiền em cố gắng thích ứng được không?”

“Em xem, thực ra nọi chuyện em có thể nghĩ theo hướng này, sống một cuộc sống tốt hơn, chẳng có gì là không tốt. Tôi biết có thể em không thích chuyện đó, có thể em cảm thấy mặc hàng hiệu không thoải mái bằng hàng chợ, có thể em cảm thấy ngồi đây quy chuẩn ăn đồ ăn Pháp còn xa mới thích bằng ngồi ăn lẩu vỉa hè”

Thế đấy, anh dùng cách, cực đoan có, dễ dãi có, dụ dỗ có, cưỡng ép có, tất cả chỉ là biến cô trở thành một người khác, một cô gái có thể đứng thẳng lưng đối diện với cuộc đời.

Hay chính xác hơn, là biến cô trở thành một người phụ nữ có thể tự tin đứng cạnh anh trong vai trò là bà chủ của dòng họ Chu, là vợ của anh, vợ một cách chân chính!

Cũng có thể nói cách làm của anh cực đoan, biến một con người trở thành một con người khác, thì liệu cô có còn là cô của lúc anh thích hay không?

Anh biết điều đó, nhưng anh chỉ thay đổi thế giới quan của cô, chưa từng ép buộc cô phải thay đổi cả con người cô. Hơn nữa anh cũng biết, một người con gái như cô – người con gái anh chọn, sẽ không bởi vì những vật chất tầm thường của anh mà biến chất. Nếu không anh sẽ không chọn cô!

Một cô gái hai mươi bảy tuổi, một thằng bé năm tuổi và một tên thuộc hạ hơn hai mươi tuổi. Thế nhưng cả ba con người ấy, vẫn cứ là những đứa trẻ chưa lớn.

Một A Thần hai mươi mốt tuổi, suốt ngày giành đồ chơi của Vạn Tường nhưng lại là thuộc hạ trung thành nhất của anh, bảo vệ anh khi ở ngoài, nhưng lại là một đứa trẻ khi bước chân vào nhà.

Một Vạn Tường năm tuổi, nhưng lại mang dáng dấp của một ông già, không ồn ào phá phách như những đứa trẻ khác, suốt ngày phải nhường A Thần đồ chơi của mình.

Một Lập Thanh hai mươi bảy tuổi, tự ti, mặc cảm bản thân, ám ảnh với quá khứ, sống trong vỏ bọc của mình, không tin bất kì ai.

Anh – Chu Diệp Chương, hình tượng từ một người đàn ông âm trầm, lạnh lùng, bỗng chốc thay đổi.

Anh trở thành cha, dạy dỗ cả ba đứa trẻ phải lớn như thế nào, dạy Vạn Thần phải xử sự ra sao? Răn đe họ khi sai lầm.

Rồi bỗng nhiên thay đổi trở thành mẹ để chăm chút cho Vạn Tường, nâng niu Lập Thanh, dỗ cô khi ốm.

Rồi như ti vi hay chiếu chuyển cảnh, anh trở thành bạn, nói chuyện, nhường nhịn A Thần, kể chuyện cho Vạn Tường, ôm Lập Thanh nói chuyện nhà.

Anh trở thành tất cả các vai, từ cha, mẹ, anh trai, thậm chí là bạn để sống chung với ba con người trong nhà.

Câu chuyện chưa kết thúc, nhưng tin chắc trong ngôi nhà đã bắt đầu có tiếng nói ấy, có nụ cười ấy. Một Vạn Tường đã có thể sống vui vẻ, thậm chí còn cười nói nhiều hơn.

Một Lập Thanh đã có thể ngẩng cao đầu khi nhìn về phía trước.

Một câu chuyện bình thường, kể về một người đàn ông, là chủ một giới, trở thành bà mẹ gia đình như thế nào. Kể về một cô gái trưởng thành ra sao, kể về một cậu bé, từ ông già hóa thành trẻ nhỏ như thế nào?

Câu chuyện ấy mới chỉ là bắt đầu cho những ngày sau này của họ, thế nhưng đấy lại là một câu chuyện, tuy rất bình thường, nhưng sâu trong đó, là cả một chữ “Tình” ấm áp, tràn đầy ấm áp cho những ngày mưa đầu mùa của cuộc đời. Trong thế giới hỗn tạp, chữ tình đã dần mất đi.

HẾT

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI – CHAP 9


Part 9

20150116165327_AmwJh.thumb.700_0

Lần đầu tiên treo cờ đỏ, cả đêm Tô Hiểu Thần không gượng nổi, bài tập làm được một nửa, đã ngáp ngắn ngáp dài.

Cũng may, ngày mai không cần phải đi học, cô thoải mái đẩy bài tập qua một bên, ngủ ngon trên bàn học.

Ngủ được hơn một tiếng, cửa sổ bị gõ, cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tần Noãn Dương đứng ngay cửa sổ, nhìn cô rồi chỉ chỉ cửa sổ, bảo cô mở cửa.

Cô mở cửa sổ, Tần Noãn Dương đưa chiếc cốc qua. Tần Noãn Dương lớn hơn cô một tuổi, nên thường xuyên xem cô như em gái mà chăm sóc: “ Cậu đến thời kỳ hơi muộn đấy, mình có lâu rồi, hồi đó còn chưa học môn sinh học, mình cứ tưởng đổ hết máu chết rồi chứ!”

Cô cười, mắt cũng cười, sáng như sao.

Tô Hiểu Thần uống nước gừng đường đỏ lạt nhách, cô le lưỡi bớt nóng.

Tần Chiêu Dương và Tần Noãn Dương là anh em sinh đôi, từ bé Tần Noãn Dương sức khỏe hơi yếu. Chú Tần và dì Trình công việc lại bạn rộn, cho nên thường Tần Noãn Dương sẽ ở đại viện sống với ông nội, đến tối thì được chú Tần đón về.

Mấy năm gần đây, số lần bệnh phát tác càng lúc càng nhiều, đến nỗi chú Tần phải đưa cô sang Mỹ chữa bệnh cả một tháng trời.

Nghĩ đến đấy, Tô Hiểu Thần xoay mắt, tò mò: “ Noãn Dương…cậu định thi trường trung học A?”

Tần Noãn Dương hơi ngẩn người rồi gật đầu: “ Anh hai nói cho cậu biết à?”

Tô Hiểu Thần uống hết nửa cốc nước gừng đường đỏ còn lại, cảm giác như dạ dày đang bốc khói: “ Ừ, cậu ấy nói muốn thi trường trung học A, nên mình đoán là để chăm sóc cho cậu!”

Khuôn mặt Tần Noãn Dương và Tần Chiêu Dương không giống nhau, Tô Hiểu Thần học thì được biết đấy là trường hợp sinh không cùng trứng. Tần Chiêu Dương giống dì Trình, cho nên khuôn mặt rất hài hòa, từ bé từng đường nét đã rất rõ ràng rồi, hiện tại đến tuổi dậy thì, thì lại mang theo một hơi hướng khác.

Cái dạng người đẹp mắt, coi trời bằng vung như cậu ta, chỉ cần xuất hiện, thì xung quanh đều thành nền cho cậu ta. Thêm cái tính cách dửng dưng trước mọi chuyện nữa. Gom lại thì cậu ta tạo cho người đối diện một cảm giác rất khó tả.

Noãn Dương lớn lên  lại giống chú Tần, giữa hai hàng lông mày ẩn hiện một phong thái tự nhiên, kết hợp với ngũ quan cân đối, khiến cho cô có một phong thái rung động lòng người.

Tổng kết một câu,…gen nhà họ Tần quá bà nó tốt!

Tô Hiểu Thần rửa cốc trả cho Tần Noãn Dương, đến khi cô quay lại thì người đứng ngay cửa sổ lại là Tần Chiêu Dương.

Cô cẩn thận lùi về sau, theo thói quen lại nghĩ tìm cách trốn. Nhưng vừa quay đầu, cô nhìn thấy phòng mình thì thầm than thở trong phòng mình thì sợ cái gì? Cô thỏa mãn trả cốc.

Sắc mặt Tần Chiêu Dương  không tốt lắm, nhìn chiếc cốc đưa qua nhưng không thèm lấy, chỉ hỏi cô: “ Đỡ hơn chưa?”

Tô Hiểu Thần gật đầu, định nói gì đó thì Tần Chiêu Dương duỗi tay lấy cái cốc.

Ngay lúc này Trình An An mở cửa đi vào, nhìn Tô Hiều Thần phía cửa sổ: “ Chiêu Dương, ba mẹ đi qua nhà nội!”

Tiếng vỡ thanh thúy vang lên, từng mảnh vỡ thủy tinh văng tung tóe trên sàn nhà. Tô Hiểu Thần nảy người nhìn qua thì Tần Chiêu Dương đã quay người bỏ đi. Đến khi cửa phòng cậu ta chuẩn bị khép lại, đột nhiên cậu quay lại nhìn cô.

Ánh mắt ấy, Tô Hiểu Thần chưa bao giờ thấy, nó có đau và khổ sở.

Cô giật mình, chỉ cảm thấy từng cơn gió lạnh thổi từ cửa sổ như đi thẳng vào lòng cô.

Cả đêm hôm ấy, cô thức chờ Tần Chiêu Dương về, đến cuối cùng, không chịu nổi, cô nằm sấp gục trên bàn, cửa sổ mở ra, đèn sáng choang cả căn phòng.

Qua hôm sau, cô bị cảm, thêm thời kỳ treo cờ hành hạ, thành ra sốt cao không dứt.

Mùa xuân đúng là thời điểm dịch cảm bùng phát. Cô phát cảm sốt dọa ba Tô cuống cả lên, ôm cô chạy thẳng đến bệnh viện truyền nước. Đến khi cô về nhà thì nhà hàng xóm cũng chưa sáng đèn. Cô nằm dài trên bàn làm bài tập, lại chờ cho đến khuya mới đi ngủ.

Qua thêm một ngày nữa, cô nghe ba nói ông nội Tần oai phong sa trường mất rồi.

Trong trí nhớ của Tô Hiểu Thần không quên được ông nội Tần, cô theo Tần Chiêu Dương cũng gọi là ông nội, chỉ biết ông từng giữ chức vị tướng quân trong quân đội, là người Tần Chiêu Dương kính trọng vô cùng.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy khó chịu, cơm ăn cũng không ngon.

Thứ hai, cô còn chưa hết bệnh, ba Tô nhìn thấy thế nên xin nghỉ giúp cô một hôm.

Mấy ngày, Tần Chiêu Dương không đến trường, cũng không có tin tức. Đến tận một tháng sau, lúc cô đi học về, thì nhìn thấy lái xe của dì Trình đứng trước nhà.

Cô không kịp chào hỏi đã bay thẳng lên lầu, kéo rèm nhìn qua..phía bên kia cửa sỗ vẫn trống rỗng.

Ơ…dì Trình về? còn cậu ấy sao không về?

Nửa tháng sau, Tần Chiêu Dương mới xuất hiện. Nửa đêm lúc cô đang ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa sổ.

Lúc cô còn chưa phản ứng, cứ nghĩ mình mớ ngủ thì nghe thấy tiếng vật gì đó đập vào cửa sổ phòng mình.

Cô kéo rèm cửa sổ, nhìn qua cửa kính thấy Tần Chiêu Dương đang ngồi trên bệ cửa sổ, tay gõ gõ trên cửa kính, thấy cô mới dừng tay lại.

Tô Hiểu Thần nhìn thấy Tần Chiêu Dương, bất ngờ quên cả kéo cửa, chào cậu rối rít, đầu đập thẳng vào cửa kính thủy tinh đau đến trợn mắt. Cô lật đật mở đèn, soi gương.

Chậc…đỏ rồi!

Tần Chiêu Dương ngồi trên bậu cửa, khóe môi lại mỉm cười, chờ đến khi cô quay lại mở cửa, mới đập trán cô : “ Mới mấy hôm không thấy sao vẫn ngốc thế hả? Một xíu phát triển cũng không có?”

Tô Hiểu Thần vì mới tán trúng cửa sổ nên lúc bị cậu gõ trán cũng không cảm thấy đau, cười ngây ngốc hỏi: “ Về rồi à?”

Tần Chiêu Dương nhìn cô, hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười: “ Ừ! Về rồi!”

Không biết có phải do đầu mới đập trúng cửa hay không mà Tô Hiểu Thần cảm thấy nụ cười này của cậu ấm áp hơn rất nhiều.

Tần Chiêu Dương nhìn bộ đồ ngủ hình bò sữa của cô, có chút ghét bỏ: “ Thẩm mỹ càng lúc càng kỳ quái, mặc áo khoác vô, nói chuyện!”

Tô Hiểu Thần tìm tới tìm lui, không thấy áo khoác đâu hết, lôi ga trải giường ra quấn quanh người rồi ngồi lên bậu cửa sổ.

Tần Chiêu Dương bưng cốc trà uống, xong mới thong thả nói: “ Nghe nói cậu lại gây không ít chuyện nhỉ?”

Giọng nói cậu ấy thanh nhuận, cô nghe có cảm giác khác hơn bình thường. Hình như trầm thấp hơn so với trước đây, giọng nói nghe trong đêm khuya thanh mát, sạch sẽ khiến cho tinh thần của cô được nâng cao.

Nhưng mà…câu nói này…nghe rất…! Tô Hiểu Thần đảo mắt khinh bỉ, không thèm quan tâm: “ Cậu đi đâu thế?”

“ Mỹ…!” cậu uống thêm một chút trà, nhìn cô: “ …Thật ra mình đã định ở bên đó luôn!”

Tô Hiểu Thần ngây ngốc lại lâm vào trầm tư, nhất thời có chút phân tâm, không biết cậu nói đùa hay thật.

Chính ra, lời cậu nói là thật, ông nội đột nhiên qua đời, người chịu ảnh hưởng nhất là cậu. Với cậu mà nói, ông nội chính là ngọn hải đăng trong lòng cậu, đột nhiên ông nội qua đời, trong lòng cậu dường như mất đi một khoảng không rất lớn.

Cơ thể của Noãn Dương cũng trở nên xấu hơn, cho đến khi an táng xong ông nội thì không thể chịu nổi phải qua Mỹ chữa bệnh.

Đêm đó, Tần Chiêu Dương về đến nhà lớn, thì ông nội đã không còn nhiều thời gian. Ông nội gọi cậu đến trước giường hỏi cậu: “ Sau này con định làm sao?”

Tần Chiêu Dương không trả lời được.

Ông nội dựa vào đầu giường thở dài: “ Chiêu Dương, con là trưởng tôn của trưởng tử nhà họ Tần, không thể có chuyện ngay đến cả cuộc đời của mình cũng không có phương hướng?”

( Trưởng tôn của trưởng tử: cháu nội đích tôn)

Cậu nắm lấy bàn tay khô gầy của ông nội, nắm thật chặt, nhưng lại không nói được câu nào, cậu biết, ông nội còn muốn nói.

Ông nội Tần trầm mặc một lát, nói thẳng vào vấn đề: “Ta chỉ có hai con trai đều tham chính, nhưng mấy cháu trai lại làm kinh doanh. Tần gia chi nhánh nhiều, may mà không đứt đoạn trong tay ba con, ông cũng hy vọng con hiểu điều này, con nghĩ sao?”

Điều này, là hướng sẵn đường đi sau này.

Trong đại gia đình, phải có người đi đường này, nếu không Tần gia lớn như thế, sẽ tàn lụi vì không có người kế thừa sao?

Từ khi hắn còn bé, ông nội Tần đã kỳ vọng rất nhiều vào cậu. Cậu so với Tần Noãn Dương được nâng niu hoàn toàn khác nhau. Với Tần Noãn Dương là cưng chiều thì với cậu là giáo dục và dạy dỗ.

Thấy cậu không trả lời, ông nội đã hiểu: “ Ông biết con đường này rất khó khăn!”

Cậu im lặng nghe, mãi một lúc sau, mới an ủi ông nội đi ngủ, cậu về phòng rất lâu cũng không biết phải trả lời sao?

Đêm đó, ba Tần Mặc gọi cậu đến thư phòng mài mực. Ông cầm bút lông viết một chữ “ An” trên giấy rồi hỏi cậu: “ Nghĩ xong rồi sao?”

Cậu lẳng lặng đứng trước bàn sách, mãi một hồi lâu mới lắc đầu: “ Ba…con thật sự không biết!”

Ba Tần “Ừ!” một tiếng rồi gằn từng chữ: “Tần gia hiện tại có thể cho con một cuộc sống an nhàn, nhưng còn sau này thì sao?”

Tần Chiêu Dương còn chưa lên tiếng, Trình An An liền đẩy cửa đi vào trong. Bà không yên tâm về Chiêu Dương, bà đứng bên ngoài, chờ một lát mới bưng trà vào để dò hỏi tin tức.

Ba Tần nhìn đồng hồ, cau mày nhìn mẹ Tần đến giờ còn chưa đi ngủ. Ba Tần nói mẹ Tần cho Noãn Dương đi ngủ rồi mình ông ngồi trong thư phòng một mình.

Trình An An không muốn đi, bà biết ý định của cha chồng, nhưng đưa con trai bà đi đến nơi đó, bà hoàn toàn không muốn. Xem như không biết, đưa con trai về nhà, lấy thêm quần áo. Khoảng thời gian này, có lẽ sẽ ở đại viện.

Tần Chiêu Dương biết ý định của mẹ là muốn cho mình thêm thời gian, thấy ba Tần không phản đối, cậu ra khỏi thư phòng.

Cậu vừa đi, mẹ Tần ngồi trên lan can, dựa hẳn vào lòng chồng: “ Anh bỏ được sao?”

Tần Mặc hơi nhấp môi, không đáp.

Trình An An ngẩng đầu nhìn hắn, nắm lấy tay chồng mình, rối rắm: “ Tần Mặc, em không bỏ được, nó là con trai em, em không hy vọng tương lai của nó bị buộc phải đứng đầu sóng ngọn gió, cả đời chuyện gì cũng phải cẩn thận, phải đề phòng. Con trai em chuyện này đối với nó hoàn toàn có thể, nhưng em …không muốn!”

Ba Tần chỉ biết thở dài, ôm vợ vào trong ngực: “ Nó là con cháu họ Tần, cũng là báu vật trong tay anh, không lẽ anh cũng bỏ nó được sao?”

Mẹ Tần hiển nhiên cũng hiểu được đạo lý nàu, lén bóp đùi mình, tức thì hai hốc mắt đỏ lên: “ Tần Mặc, anh ngày xưa có thể bảo vệ em trong giới giải trí khắc nghiệt đó thì sao hiện tại lại không thể bảo vệ con trai mình? Noãn Dương thì bệnh tật liên miên, anh muốn em lo lắng đến chết sao?”

Hai hốc mắt của mẹ Tần đỏ lên, ba Tần nhíu mày, càng ôm chặt vợ hơn: “ Tất cả đều là máu thịt của anh, An An…đừng làm khó anh…tình trạng của ba không phải em không biết, anh không muốn bỏ đi mong ước cuối đời của ba!”

Mẹ Tần không nói, chuyện này,..quá vất vả cho Chiêu Dương…nước mắt bà rơi từng giọt trên áo, ướt hết áo somi của ông.

Yên lặng một lát, ba Tần mới nói: “ Em mà khóc nữa anh không chấp nhận đâu!”

Mẹ Tần lúc này mới sửng sốt nhìn ba Tần: “ Anh…theo ý ba?”

“Ừ!” Ba Tần gật đầu, cau mày lau hết nước mắt trên mặt vợ: “ Bao nhiêu tuổi rồi, không sợ mất mặt sao?”

Hồi lâu, ba Tần mới nhẹ giọng nói: ” Nhìn con là anh biết… dù cha mình có nói gì đi nữa, một khi con trai đã chọn con đường đó, anh sẽ đứng phía sau làm chỗ dựa cho con, nhưng nếu như con muốn đi một con đường khác, anh cũng có khả năng bảo vệ con mình. Nhưng …con trai vẫn muốn tự mình xây dựng một đế chế của riêng nó. Tần gia chúng ta là một gia tộc lớn,  con trai muốn giữ sản nghiệp gia tộc, muốn làm chỗ dựa vững chắc cho vợ con nó say này, thì con trai buộc phải học cách trưởng thành. Nó là con trai chúng ta, em phải biết tin tưởng con”.

Trình An An nhìn chồng, thở dài nhẹ nhàng nói: “ Em biết, con đường của nó rất dài, em cũng không thể thay con mình trải qua gian khổ được!”

Hết chap 9

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI – CHAP 8


            20150109163539_CwJkm.thumb.700_0     

Đầu câu chuyện: hệ thống học của TQ khác của VN, Mập quyết định Việt hóa hệ thống của truyện luôn, tức là:

Cấp 2: trung học cơ sở

Cao trung: Trung học Phổ thông ( cấp 3)

Như thế mọi người dễ hiểu hơn, nhé!)

CHAP 8

Tô Hiểu Thần còn định tìm cớ qua chuyện, không ngờ bị Tần Chiêu Dương ép làm bài tập, đành ngoan ngoãn làm.  Chẳng ngờ chuyện này thật sự rất có tác dụng, điểm môn đại số có tiến triển, tốt xấu gì cũng bơi lên được vài thứ hạng.

Tần Chiêu Dương trước đây, lười quan tâm đến chuyện sống chết của cô, nhưng dạo gần đây, hình như tâm trạng cậu tự nhiên tốt hẳn, đưa cô vào khuôn khổ, thế nên thành tích học tập tăng lên đáng kể.

Mẹ Hàn Tiêu Ly sau khi đi họp phụ huynh về dựng thẳng ngón tay với con gái: “ Mười ông thầy gia sư không bằng một góc của Tần Chiêu Dương!”

Ba Tô ghen tỵ, tối đó ăn ít hơn thường nửa chén cơm.

Read the rest of this entry »

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI – CHAP 7


20150109160612_iB5Ry.thumb.700_0

Diệt Tuyệt sư thái có một sở thích cực kỳ đặc biệt, sau khi thu hết bài tập, thì đều dành ra 5 phút thỏa mãn cái sở thích của mình. Sau khi thu hết bài tập, cô lấy tự do vài cuốn vở, kiểm tra ngay tại chỗ xem thử kết quả.

Chẳng hiểu Tô Hiểu Thần bát tự có khắc gì với Diệt tuyệt sư thái hay không mà cho dù cô nộp bài tập trên hay dưới, nhưng mỗi lần kiểm tra, sư thái luôn chuẩn xác rút bài tập của cô.

Read the rest of this entry »

Để lại bình luận »

ĐẶT GẠCH – NĂM SAU LÀM ^^


TÊN TRUYỆN: NƠI GIỮA CON ĐƯỜNG

(TÊN GỐC: HIỆP LỘ TƯƠNG PHÙNG)

(Nghĩa hán việt: gặp lại nơi đường hẹp – không thể buông tha, đôi bên đều có khúc mắc)
Tác giả: Mê Đồ Quân

Nguồn: Tangthuvien

convert: Poisonic

Edit: Mập Mũm Mĩm (3M)

Truyện được đăng tại : https://hoangnhien0101.wordpress.com/

20130521154052_PTk8T.thumb.700_0

VĂN ÁN

Cô gái ấy vốn là mèo

Còn người đàn ông ấy vốn là sói

Đây là một cuộc truy đuổi tình yêu rất dài

Sáu năm…

Là sói bắt lấy mèo?  Hay là sài lang xơi tái con thỏ nhỏ?

Cường nữ đặc công  pk cường nam Mafia
Hắn hỏi: “Tại sao cô lại tự tin cho rằng tôi sẽ yêu cô thêm một lần nữa?”

Cô nhìn anh châm biếm: “Vậy, tại sao anh có thể tự tin cho rằng tôi sẽ lại yêu anh thêm một lần nữa?”

————

Tình yêu là cái gì?

Hoặc là, trải qua nhiều năm như thế, đã đi qua rất nhiều chuyện như vậy.

Em vẫn đứng đây chờ anh.

Nội dung nhãn: quân nhân – hắc bang – gương vỡ lại lành – nữ cường – ngược nam ( he he )

Lời của Mập: ^^

Bộ này Mập sẽ làm, đặt tạm đây đã, chờ 2 bộ trúc mã và 9x hoàn, mình sẽ xơi em này ^^

( huhuhu lúc làm bìa, hình bự lắm mà, sao giờ hình bé tẹo tèo teo thế này )

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI CHAP 6


Cô bé nhìn thấy dì Trình sát vách bình luận: “ Ông thông gia, ông chụp ảnh con dâu tôi đã xin phép con trai tôi chưa đấy hử?”

Cô gặm kẹo, quay sang gãi tay ba hỏi: “ Ba, Thông gia là gì?”

20141027192709_CU82R.thumb.700_0

CHAP 6

Mùa hè này, đối với Tô Hiểu Thần mà nói, không có chút nhớ gì đến chuyện đã qua, ngược lại cô có chút mong chờ khi đến trường mới.

Mùa hè này, sắp hết. Bé Tô mới xếp xong được bộ xếp hình gia đình trước khi khai giảng năm học mới.

Cô tủm tỉm cười, đưa cho ba xem thành quả mà mình làm được, ba Tô nhìn thấy thế, quá đẹp, chụp hình đưa lên Weibo.

Cô bé lần đầu tiên được ba đưa hình lên mạng, cô ngại ngùng nhìn chằm chằm vào điện thoại, có chút ngượng cười không khép miệng.

Thật ra, hễ ai là fan của ba Tô đều biết Tô Hiều Thần, lại hiếm khi con gái muốn chụp ảnh với mình, nên ba Tô lấy ảnh làm hình lớn trên weibo.

Tô Hiểu Thần bị ba ôm vào trong ngực, xem bình luận, miệng còn ngậm một cái kẹo que.

Sau đó, cô bé nhìn thấy dì Trình sát vách bình luận: “ Ông thông gia, ông chụp ảnh con dâu tôi đã xin phép con trai tôi chưa đấy hử?”

Cô gặm kẹo, quay sang gãi tay ba hỏi: “ Ba, Thông gia là gì?” Read the rest of this entry »

Để lại bình luận »

CHUYỆN NHÀ ( tạp văn)


Tạp văn, viết trong một buổi tối nào đó cuối tháng chín…

 20140824164240_WjeMn.thumb.700_0

 Nhà có hai đứa con, một đứa con gái và một đứa con trai.

Lúc còn bé, con trai rất hay ăn hiếp con gái, chỉ cần không để ý, là đảm bảo con gái sẽ bị đánh. Con gái méc mẹ thì mẹ nói làm chị nên nhường em. Kết quả, con trai cầm cây sắt đập vào mắt con gái, khiến cho con gái té xỉu, rồi tự mình tỉnh dậy, tự mình luộc trứng lăn vết bầm.

1.Lúc còn đi học, con gái mỗi tuần được phát 15 ngàn đồng để ăn sáng, gửi xe đạp, đóng tiền quỹ, mua vở nếu như hết, và đủ thứ linh tinh khác.

Con trai được phát 10 ngàn mỗi ngày để ăn sáng. Tiền xe thì xài ké của chị, đóng tiền quỹ, mua vở thì xin mẹ.

  1. Khi lớn hơn một chút. Con gái chưa từng dám xin mua quần áo mới, nhìn bạn bè được ba mẹ cho tiền mua quần áo mà chỉ dám thèm thuồng.

Con trai kèo kèo với mẹ nói không có đồ mặc. Năn nỉ mẹ mua đồ cho mình. Mẹ nói, thương con trai vì không có đồ mặc như người ta. Quên mất con gái đứng một bên!

  1. Con trai bị bạn học đánh, con gái nhào lên đánh cái kẻ đánh em trai mình. Kết quả, con gái bị đánh vào bụng đến nỗi đi không được. Mẹ lại hỏi con trai có bị đau chỗ nào không mà quên đi con gái với tay chân trầy xước.
  2. Con gái muốn đi học thêm, nhưng nhà không có tiền, biết vậy, nên con gái ôm sách vở đến nhà bạn học ké, nhờ bạn chỉ bài giùm.

Con trai nói con học trên trường không hiểu gì, mẹ cho con tiền đi học thêm đi. Mẹ cho con trai đi học thêm rồi than thở với con gái rằng tiền học cao quá.

  1. Con gái thích học thiết kế hoặc nhà báo nhưng mẹ nói học không có tiền. Học mấy thứ đó tốn kém lắm! học xây dựng đi để kiếm nhiều tiền. Con gái phản ứng thì mẹ nói nếu muốn làm theo ý mình thì mẹ sẽ không chu cấp tiền học. Con gái bấm bụng thi sư phạm, vì ngành đó không cần tiền học phí.

Con trai ở lại lớp, mẹ lại năn nỉ nhà trường cho con trai được đi học.

  1. Con gái đi học xa nhà, ráng tằn tiện, đi làm thêm để trang trải vì mỗi tháng chỉ có ít tiền mẹ gửi thì không đủ cho rất nhiều khoản.

Thỉnh thoảng lại nghe mẹ than thở, con trai của mẹ lại gây chuyện này, tạo chuyện kia, và mẹ lại tốn tiền vì con trai.

  1. Lần đầu tiên con gái được tặng quà từ bạn cùng phòng, con gái ôm chiếc áo trắng khóc ngon lành, nói đây là món quà đẹp nhất em từng được nhận.
  2. Ngày con gái thất tình, con gái đứng dưới mưa giữa khuya, bơ vơ không biết phải đi về đâu. Cũng không biết phải làm gì. Mẹ cũng chưa từng biết con gái đã từng thất tình, từng có ý định tự sát.
  3. Ngày con gái tốt nghiệp đại học, con gái đứng bơ vơ trong sân trường, nhìn gia đình nhà người ta chúc mừng vui vẻ, lòng hụt hẫng vô cùng. Mẹ nói mẹ đi thăm quê, không đi tham dự lễ tốt nghiệp của con gái.
  4. Con gái muốn bước chân ra ngoài xã hội, muốn biết cuộc đời thế nào. Nhưng cuối cùng, con gái về quê, làm một cô giáo trường làng sáng tối hai buổi.
  5. Con trai nghỉ học, theo bạn bè bắt đầu đua đòi, bắt đầu quậy phá. Mẹ than thở với con gái là con trai càng lúc càng bướng. Con gái thở dài, là do mẹ quá nâng niu con trai.
  6. Con gái làm đơn tình nguyện cho con trai đi nghĩa vụ. Con trai đi nghĩa vụ rồi, hàng tuần mẹ gom đồ đi thăm con trai của mẹ, rồi lại dắm dúi cho con trai tiền ăn vặt. Con gái im lặng, khi con gái đi học, mẹ chỉ đến thăm con gái được một lần, mỗi lần luôn dặn con gái phải sống tiết kiệm.
  7. Con gái đi làm bằng chiếc xe máy cũ cọc cạch, chưa từng dám xin mua xe vì biết gia đình khó khăn. Con trai đi nghĩa vụ về, sống chết đòi mua xe máy đời mới cho người ta khỏi khinh. Con gái nhìn con trai, im lặng, thở dài.
  8. Con gái xin cho con trai đi làm, con trai nói xin việc gì nhàn thôi, đừng bẩn, đừng mệt, lương cao một chút. Con gái hỏi: cướp ngân hàng có làm không? Kết quả, mẹ mắng con gái nói bậy bạ!
  9. Con trai lấy xe máy cọc cạch của con gái đi, nổ lốp, về quăng cho con gái. Con gái lại lọc cọc đẩy đi vá. Con trai đi hết xăng, để đó. Con gái đẩy đi đến cây xăng đổ đầy bình cho con trai của mẹ đi. Con trai té xe, dắt xe tan nát về nhà. Con gái đi bộ đi làm.Con gái nói với mẹ, thì mẹ mắng yêu con trai. Con trai nịnh vài câu, rồi mẹ đem xe đi sửa cho con trai có xe đi.
  10. Con gái đi làm bất thường, nhưng gần đến 5h chiếu là con trai hét như điên trong điện thoại, kêu con gái đem xe về để con trai đi đá bóng. Con gái nổi điên mắng thì mẹ nói con gái tranh thủ về sớm.
  11. Mẹ nói với con gái, chắc phải gom tiền mua cho con trai một cái xe máy cho con trai đi, bằng không con trai lại làm trận làm thượng. Con gái cúi đầu, nhìn chiếc xe cũ của mình. Thở dài.
  12. Đồng nghiệp con gái hỏi, sao cứ đi mãi cái xe gì mà tàn tạ thế này, mua xe mới đi! Con gái cười trừ, mua xe rồi chắc gì con gái đã được đi, hay lại phải dắt xe đi sửa, đi vá?
  13. Con gái cùng đường, muốn lấy đại một người nào đó để không cần ngày nào cũng nhìn thấy con trai. Nhưng lại sợ lỡ đâu lấy phải một người chồng với một bà mẹ chồng y như nhà con gái.
  14. Con gái không biết nói lời ngọt ngào, cũng không biết kể những câu chuyện vui vẻ. Con gái giống như một cục ngói khô. Con trai thì lại rất dẻo miệng, nói với mẹ những lời yêu thương. Thủ thỉ kể chuyện với mẹ. Con gái đi ngang phòng, nhìn cảnh hai mẹ và con trai ôm nhau nói chuyện phím. Lòng nặng trĩu…
  15. Sáng! Mẹ đi mua đồ ăn sáng cho con trai ăn để chuẩn bị đi làm, lại dắm dúi cho con trai hộp sữa. Con gái nhìn đồ ăn trên bàn. Nuốt không nổi!
  16. Con gái dọn dẹp nhà buổi sáng, mẹ bưng nồi cơm hỏi con trai đang ngủ nướng có muốn ăn cơm chiên trứng không? Con trai nói khô quá ăn không nổi, mẹ nói ừ vậy mẹ đổ cho mèo ăn. Con gái dừng lau bàn, ngẩng đầu nhìn…rồi nhìn cái bụng lép kẹp của mình!

Thôi thì…thế vậy…

 

 

 

Để lại bình luận »

TRÚC MÃ TRÊU CHỌC THANH MAI CHAP 5


CHAP 5

20140915131835_5e83h.thumb.700_0

Lúc Tần Chiêu Dương được tuyển thẳng vào trung học trên thành phố, còn Tô Hiểu Thần thì phải thi tuyển. Cô ngồi ở vị trí gần Tần Chiêu Dương từng ngồi. Cô vẫn làm lớp phó như ngày trước, vẫn cố gắng để không tụt hạng trong lớp.

( chỗ này mình không hiểu lắm, rõ ràng nói 2 người học chung lớp, mà sao giờ thành người trước người sau thế này ~~?)

        Thành tích của Tần Chiêu Dương cực kỳ nổi trội, xuất sắc nhất toàn trường, trực tiếp chuyển thẳng cấp. Tô Hiểu Thần thay lớp phó thể dục đi kiểm tra, đến cửa thì nghe thấy thầy chủ nhiệm nói chuyện về việc này.

Cô đến bên cạnh bàn Tần Chiêu Dương đang ngủ, nhìn ngón tay thon dài của cậu che hết mắt, bóng xám nhàn nhạt che gần hết khuôn mặt cậu.

 Lúc ấy, bỗng nhiên Tần Chiêu Dương mở mắt, hai con ngươi đen thẳm không chớp mắt nhìn cô, rồi lại chậm chạp nhắm mắt lại.

Tô Hiểu Thần đứng dựa hẳn vào cạnh bàn, chân mềm đến độ không bước đi nổi.

Cho đến khi radio vừa phát xong tin, cô ôm cái đuôi xám xịt của mình trốn biệt.

Tiểu học và cấp hai, cách thức học hoàn toàn khác nhau, nhưng lúc năm giờ, Tô Hiểu Thần đều có thể nhìn thấy Tần Chiêu Dương đạp xe ngang nhà cô, thỉnh thoảng sẽ quét mắt qua một cái, nhưng tuyệt đối không nhìn.

Cứ như vậy cô đơn vượt qua một năm, Tô Hiểu Thần cũng lên cấp 2.

Bất quá, thành tích ở trung học của cô có chút khó khăn, cho nên dù nghỉ nhưng cũng không dám lơi là, suốt ngày ôm sách học bài. Sau đó mới lên trường trung học làm hồ sơ thi nhập học.

Tần Chiêu Dương biết cô chuẩn bị thi. Đêm đó cậu gõ cửa sổ phòng cô, thấy cô thò đầu ra, bèn đưa một cuốn vở: “ Của mình, bên trong có mấy mẫu đề thi thử, tự xem đi!”

Tô Hiểu Thần nghi ngờ cầm quyển vở, có vẻ như mới được viết, trên đầu quyển vở ký tên cậu – Tần Chiêu Dương.

Tô Hiểu Thần ngồi trước bàn học nhìn chằm chằm vào quyển vở tận nửa tiếng đồng hồ sau, cô mới giật mình, phải nắm chắc thới gian, thức đêm đọc hết toàn bộ quyển vở một lần.

Hôm đi thi, cô còn cố ý gõ cửa sổ phòng cậu.

Tần Chiêu Dương nhập nhèm, mắt nhắm mắt mở mở cửa sổ, nhìn cô: “ Chuyện gì?”

 “À! Tô Hiểu Thần đưa hộp sữa qua: “ Cho đấy!”

Tần Chiêu Dương mắt không nhìn, tay không nhận, chỉ nhàn nhạt hỏi: “ Làm gì?”

Tô Hiểu Thần không biết vì lý do gì, tự nhiên cảm thấy bị cậu nhìn thế này, đôi tai có chút nong nóng, thế là cô cầm hộp sữa dứt khoát ném qua. Không may, hộp sữa theo đường cong đập thẳng vào vai cậu, rớt xuống nền nhà.

Tô Hiểu Thần trợn mắt nhìn. Sau đó ôm đầu chạy biến, chỉ để lại một câu: “ Mình không cố ý, mình chỉ định ném lên bàn sách thôi!”

Tần Chiêu Dương xoa bả vai, cả người hơi ê ê: “ Học mấy năm tiểu học, chỉ có một ngày mai thôi đấy!” Nói xong, cậu kéo kín rèm cửa sổ, nhặt hộp sữa lên bàn học, rồi nhìn xuống lầu.

Nhìn Tô Hiểu Thần chật vật chạy từ trong nhà gấp gáp chạy đi.

Tần Chiêu Dương nhướng mày, nhìn bóng người trong sân chạy gấp gáp, nói nhỏ: “ Tô Hiểu Thần, cố lên !”

Tô Hiểu Thần trèo lên xe, nằm đơ người trên xe ba.

Tần Chiêu Dương lúc này mới cong khóe môi, kéo rèm, tiếp tục đi ngủ bù.

Tô Hiểu Thần vừa thi xong, thế là quăng hết tất cả mọi chuyện, lao đầu vào chơi cho thỏa thích. Kết quả đến mấy ngày sau mới biết, nên chơi trước…ví dụ…một ngày ăn ba cốc kem bự ứ ự.

Tô Hiểu Thần cùng dạng với Tần Noãn Dương, cả hai cùng thích ăn kem, chỉ cần tụm lại là lôi búp bê ra thảm, còn hộp kem thì bỏ trên bàn, thỉnh thoảng mỗi đứa một muỗng.

Tần Chiêu Dương ngồi trên sofa đọc sách, trời hè oi bức, cửa sổ mở nhẹ, lâu lâu lại có cơn gió thời qua, tung bay chiếc rèm cửa. Cậu nhìn qua: “ Hôm nay không được ăn nữa!”

Tần Noãn Dương đang rón rén lén lút đi vào bếp, nghe thế, hai vai rũ xuống.

Tần Chiêu Dương là người nói một không nói hai. Lúc còn nhỏ thì còn đỡ, đến khi lớn lên, bên cạnh có một con nhóc Tô Hiểu Thần phá hoại, thêm con bé em cả hai càng lúc càng bướng bỉnh, thế nên, cậu bắt đầu cương, đã nói là làm, không cưng em gái nữa.

Khi Tô Hiểu Thần về nhà, mẹ Hàn còn đang đóng cửa viết kịch bản, cô lén chạy vào bếp, ăn hết một hộp kem, cả bụng căng cứng, sướng hết cả người, đến lúc này, cô bé mới lấy quà tốt nghiệp của ba ra.

Bộ xếp hình in hình cả gia đình.

Lúc Ba Tô về đến nhà, nhìn thấy cô đang ngồi bệt dưới sàn, đang tẩn mẩn ghép từng mảnh ghép, dù là có đối chiếu ảnh gốc, thế mà cô cũng chỉ ghép đúng một mảnh nhỏ.

Ba Tô ngồi sau lưng con gái, nắm lấy tay nhỏ xinh xắn của con gái, nhìn ảnh gốc rồi nắm tay con gái dẫn theo vị trí của mảnh ghép: “ Hôm nay sao con gái lại ngoan vậy?”

Tô Hiểu Thần liếm môi một cái, nghiêng đầu hôn má ba một cái: “ Con là con gái, nên nhẹ nhàng, trầm tĩnh một chút, mẹ nói vậy đấy!”

Tô Khiêm Thành lập tức nở nụ cười, “Con nói, mẹ nói câu này thật à?”

Tô Hiểu Thần gật gật đầu, buổi trưa, cô đuổi theo Tần Noãn Dương vòng quanh khu “ đế tước thế gia”  mấy vòng, đến cơm cũng không ăn, cuối cùng bị Tần Chiêu Dương xách cổ ném về nhà, thì gặp mẹ, mẹ nói thế đấy.

Ba Tô cúi người nhẹ gõ gõ đầu con gái: “ bà ngoại con nói, lúc mẹ con bằng tuổi còn, còn nghịch hơn cả con!”

Lời vừa nói xong, cửa phòng sách vẫn luôn đóng chặt chợt mở, Hàn Tiêu Ly duỗi thẳng lưng, nhìn hai cha con một lớn một bé cười vui vẻ, mẹ Hàn nghiêm mặt: “ Nói xấu gì tôi đấy!”

Tô Hiểu Thần ngước mắt nhìn ba, cười đến độ mắt đều híp lại.

Tô Hiểu Thần ăn kem quá nhiều, đến đêm đau bụng, lăn lộn trong WC đến độ co giật, khóc đến kinh thiên địa, quỷ thần cũng chạy biến.

Ba Tô chăm từng muỗng thuốc cho con gái, đến tận khuya, nhìn con gái ngủ ngon mới dám về phòng, trời vừa tảng sáng thì đã qua nhìn con gái.

Tô Hiểu Thần sắc mặt có chút tái nhợt, đôi môi khô khốc, ba Tô không dám mở điều hoa, quấn thảm lông kín mít người cô.

Tô ba hôm nay còn nghỉ việc, ở nhà trông con gái, buổi sáng cho cô ăn cháo, đến khi thấy sắc mặt cô hồng hơn một chút mới yên tâm.

Buổi chiều, Tô Hiểu Thần nằm sấp trên đùi ba chơi trò chơi, ba Tô xem tài liệu, vô tình gáy tài liệu đụng đầu cô, cô cọ cọ lưng bàn tay ba, cọ vài cái lại tiếp tục chơi.

Khoảng gần một tiếng, ba Tô thuận tay, rút máy lại, đẩy đẩy đầu cô: “ Không chơi nữa, đáng lẽ chỉ có nửa tiếng, ba cho con ăn gian thêm nửa tiếng nữa rồi!”

Tô Hiểu Thần mân mê miệng, yên lặng: “Ba, hôm nay có kết quả thi, mà sao đến giờ thầy giáo còn chưa gọi điện vậy?”

Tô Khiêm Thành nhìn đồng hồ, vừa định nói chắc lát nữa, thì tiếng điện thoại vang lên.

Tô Hiểu Thần vừa thấy điện thoại tới , liền chỉnh âm lượng ti vi nhỏ lại, để ba nghe điện thoại.

Ba Tô nghe điện thoại, môi hơi nhấp nháy, mắt nhìn Tô Hiểu Thần ngồi trên sofa xem ti vi, nhẹ nhàng trả lời: “ Được, cám ơn thầy!”

Cúp điện thoại xong, ba Tô gõ gõ bàn: “Tô Hiểu Thần.”

“Dạ?” Cô ôm điều khiển quay đầu lại, nhìn thấy ba nghiêm túc, cô đứng dậy trước mặt ba: “ Ba làm sao vậy?”

 Cô nhìn ba, đôi mắt thoáng lên sự lo lắng, vì ba nghiêm túc quá mức nhìn cô, mà cô cảm thấy bất an.

Ba Tô bỗng nhiên duỗi tay, ôm cô vào lòng, nhỏ giọng nói: “ Chúc mừng Tô tiểu thư! Đậu rồi đấy!”

Tô Hiểu Thần nhất thời còn chưa kịp phản ứng lại, sửng sốt mấy giây mới một phen ôm chặt ba cổ hung hăng siết một chút, “Ba …vui quá!!!!”

Cô từ nhỏ đã nghịch, lại chưa từng nghiêm túc làm bất kỳ chuyện gì, cho nên lầu đầu tiên cố gắng tự mình thi vào trường cấp 2, điều này khiến ba Tô cảm thấy vô cùng tự hào, ba Tô cúi đầu, định hôn con gái một cái.

Thế nhưng Tô Hiểu Thần không cùng ba chúc mừng, nhà nhảy ra khỏi ngực ba, chạy chân không ra ngoài.

Người mở cửa là Tần Chiêu Dương, cậu còn chưa thấy rõ ai đang dứng ngoài cửa thì chỉ cảm thấy đầu váng, mắt hoa, còn bị một thứ gì đó rất nặng đẩy thẳng cậu xuống đất.

May là, mẹ Trình có thói quen rất xấu là thích đi chân trần, thế nên ba Tần Mặc đã đặt mua một tấm thảm lớn rất dày, Tần Chiêu Dương ngã thẳng xuống thảm, nên cũng không đau lắm.

Cậu xoa cánh tay đị đụng đau, nhìn quả đầu xù xì trướng mắt mình, nghiến răng nghiến lợi: “ Tô ..Hiểu…Thần!”

Hôm nay đến ăn chực cơm, nghe tiếng, chú hai nhà họ Tần đi ra, nhìn cười ha ha: “ Quái vật bé nhỏ,….con xem thái tử gia nhà ta nè!”

Tô Hiểu Thần thế này mới cảm thấy sự tình không ổn, một  mình lăn lông lốc ra khỏi người Tần Chiêu Dương, bò dậy, đỏ mặt xin lỗi: “ Xin…lỗi…!”

Cô sao biết được, mới qua chưa hết nửa mùa hè mà mình đã mập thế này…

Tần Chiêu Dương đỡ tay, dựa đứng dậy, đanh mặt nhìn cô: “ Uống lộn thuốc à?”

Tô Hiểu Thần nhìn Tần Chiêu Dương đang trừng mắt nhìn mình, đến nỗi cô quên mất tiêu lý do mình đi tìm cậu ta. Cô gãi đầu, làm cái đuôi ngựa của mình loạn cả lên, cô định nói gì, thì thấy chú Hai cười tủm tỉm đi đến, ngồi xổm trước mặt cô: “ Là Hiểu Thần đúng không?”

“Dạ, Chú Hai…!” Tần Chiêu Dương cau mày nhìn chú hai Tần Sươngđưa tay định bẹo má Tô Hiểu Thần.

Tô Hiểu Thần bị dọa, lui về sau một bước, nhanh chóng xoay người chạy biến.

******

Buổi tối, Tô Hiểu Thần chuẩn bị đi ngủ, thì nghe thấy hình như cửa sổ bị gõ hai cái, cô kéo rèm thì nhìn thấy Tần Chiêu Dương đứng bên kia nhìn cô, sau lưng cậu ta là Tần Noãn Dương đang ngồi trên giường cậu xem tivi, nhìn thấy Tô Hiểu Thần còn vẫy vẫy tay.

“Buổi chiều tìm mình làm gì?” Vừa nhắc đến chuyện buổi chiều, cậu cảm thấy tay tự nhiên ê ẩm, đôi lông mày vừa giãn ra lại cau có.

Tô Hiểu Thần mắt bỗng nhiên phát sáng: “ Mình định nói cho cậu nghe là mình đậu rồi!”

Tần Chiêu Dương nhướng nhướng mày, biểu hiện trên mặt lạnh lùng cũng không phải, mà không lạnh lùng cũng không phải, cứ nhàn nhạt, không biết đang nghĩ gì!

Thật lâu sau, cậu mới nhẹ giọng nói: Ừ! Tốt.”

Tần Noãn Dương vẫn luôn lưu ý động tĩnh bên này, đột nhiên nở nụ cười, “Hiểu Thần, vậy cậu vẫn cùng anh hai đi học chung rồi!”

Tô Hiểu Thần không tim không phổi gật gật đầu, “Đúng!”

Tần Chiêu Dương không hiểu sao có chút không tự nhiên, giọng nói cũng lạnh hơn nhiều: “ Không còn gì, mình ngủ đây!” Nói xong, không chờ cô trả lời lập tức kéo rèm, đóng cửa sổ.

Tô Hiểu Thần sững ở cửa sổ, Tần Chiêu Dương thoạt nhìn… hình như không vui?…

Nhưng không sao, cô vui là được rồi!

Nghĩ thế, cô cảm thấy cái giường mềm mại của mình tràn đầy sức hấp dẫn, bèn tung người bay đến nhảy thẳng lên giường… Sau đó…

“ Rắc…!”

Nghiễm nhiên nghe tiếng hét của Tô Hiểu Thần vang lên trong đêm… “ Mẹ ơi!!!”

Bé Tô Hiểu Thần trong quá trình bạn bay lên định nhào lên giường, đã quên mất một chuyện quan trọng là đã đánh giá sai thể trọng của mình…. Cũng may, là mông bạn chạm đất trước!

 HẾT CHAP 5

Để lại bình luận »